E M Đ Ã L À M Ộ T P H Ầ N C U Ộ C S Ố N G C Ủ A A N H – Kẻ đánh cắp.

Có những ngày như hôm nay, bổng dưng anh chỉ ngồi một chổ, im lặng, đeo tai nghe và mở nhạc thật lớn. Đôi lúc, anh chỉ muốn nghĩ về điều gì đó, thật lâu và thật sâu!

Đôi lúc anh lại tìm câu trả lời cho bản thân, đôi lúc, lại không biết rằng bản thân đang nghĩ gì nữa. Anh muốn trọn vẹn, được gọi là từng khoảnh khắc từ việc thương em đến những cố gắng thường ngày. Anh, một người tin vào ngài mai, luôn nghĩ về ngày mai và cố gắng vì nó, nhưng lại không bao giờ sống vì ngài mai cả. Anh sống cho hiện tại, ngay giây phút anh còn đứng ở dây, anh mong sẽ toàn vẹn từng khoảnh khắc. Vì có lẽ, đâu ai biết được, ngày mai anh và mọi người sẽ ra sao?. Đôi lúc, anh lại buồn man mác vì điều gì đó nhưng rồi lại thích gặm chính nỗi buồn của mình. Mấy khi mình buồn nên cứ tận hưởng điều đó – Nỗi buồn, không làm anh bực tức, không làm anh khó chịu, nó chỉ làm anh bình tâm hơn và có những suy nghĩ về mọi thứ nhiều hơn. Có lẽ, anh lớn hơn cũng vì nó.

Anh mong rằng, có thể cùng em làm mọi thứ, đi đến muôn nơi, và ăn tất cả những món ăn mà bọn mình thích. Có người hỏi anh rằng, thương một người là như thế nào? 4 năm trước, anh sẽ trả lời rằng: Thương một người là muốn bên cạnh ngta, muốn ngta lo lắng, quan tâm mình, muốn ngta luôn nghĩ về mình, blah blah. Nhưng đó chỉ là 4 năm trước, cái lúc anh còn cấp 3 ý. Còn bây giờ anh sẽ trả lời rằng: ” Ừa, những thứ anh kể ở trên vẫn còn chứ, nhưng chỉ là ở dạng khác và cách nghĩ khác, không còn ích kỉ như lúc trước nữa đâu. Thương một người, đôi lúc nó đơn giản lắm, đơn giản đến nỗi, luyên thuyên với ng đó cả ngày, chia sẽ từng câu chuyện, từng vấn đề dù nhỏ nhặt trong cuộc sống, lại là điều làm mình vui cả ngày. Thương một người, là luôn nghĩ về người kia khi tâm tư không bận rộn, và luôn tranh thủ hay chạy đến ngay với họ khi không còn việc gì bận cả. Là cuộc gọi, tin nhắn, lời chúc ngủ ngon vào cuối ngày. Là chấp nhận thói quen, tật xấu của họ. Là sự hạnh phúc khi được người kia nhờ làm một việc gì đó. Anh vẫn nhớ cái cảm giác lúc ba mẹ cười vì mình, hạnh phúc vì mình và tự hào vì mình. Thì cái cảm giác khi được nghe câu nói ” t thương m” cũng hạnh phúc như vậy đó. Với anh, thương không cần phải làm điều gì to tát cho nhau cả, chỉ là cùng nhau từng ngày là đủ. Thương là cho phép người khác, bước vào cuộc sống của bản thân, là cho phép người kia cùng mình làm mọi thứ, là những lúc nghĩ về người ta nhưng không được ở bên thì lại buồn man mác nhưng rồi đó lại là nguồn động lực lớn cho ngày hôm sau. Thương là vậy đó, chỉ là cho phép người kia, cùng mình trải qua những ngày của cuộc sống, đôi lúc chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng cũng không kém những lúc thật lãng mạng, giận hờn, buồn rầu, cũng để suy nghĩ, hiểu và thương nhau hơn chứ không phải là lí do để rồi lạc mất nhau. Và điều cuối, mùi của người ta là thứ mùi mà mình sẽ thích nhất trên tg này.

Này, nếu ai đó không phải em đọc được thì không cần đọc đoạn này đâu nhé, còn nếu em đọc đến đoạn này, thì anh sẽ nói với em rằng : ” Với anh, em luôn là cô gái mạnh mẻ, nhưng mạnh mẽ đến đâu đi nữa thì cũng sẽ có những phút yếu đuối, thì những phút đó, đừng gồng với anh làm gì nhé, anh ở đây, là để cho em tựa mà. Còn nữa, lớn rồi nên có những việc tự làm được, nhưng những câu nói như, t lo được, t tự làm được, không giúp em trở nên mạnh mẽ hơn đâu. Chỉ là anh muốn được cùng em vào những lúc anh có thời gian như thế này. Ngồi lặng bên em, cũng đủ làm anh vui rồi.”

Có những ngày, anh chỉ muốn ôm em thật chặt, để quẳng đi bao mệt mỏi của một ngày. Thật đó!

Anh thương em , 4823 à.

Thương em. – người con gái cuối cùng mà anh thương.

 

Say you wont let go.

Năm 18, anh đón sinh nhật cùng gia đình, má làm đồ ăn nhiều lắm, rồi bánh sinh nhật, rồi nước ngọt này kia, lúc đó anh còn mập lắm.

Năm 19, đó là một năm thật bận rộn, anh nhớ không lầm thì chiều 19,20 setup cho chương trình của thầy Lê Thẩm Dương tại đĩa bay, hôm nào cũng đến 22h. 21 thì chạy chương trình thật từ tờ mờ sáng đến nữa đêm. Sáng ngày 22 thì lại có kiểm tra môn gì đấy mà anh quên dòi, tối đến thì bị đám bạn bắt uống bia cho đến lúc sấp mặt. Và ngày hôm sau thì em cũng biết được kết quả rồi đấy, ngày hôm đó đúng chất là ngày ngủ của anh.

Năm 20, anh lại một lần nữa bộn bề với những công việc, những mối quan hệ ngoài xã hội, và cũng là năm mà những sự kiện xung quanh anh khiến anh buồn nhất. Đó có thể là một năm khá tệ đối với anh.

Năm 21, anh không đón sinh nhật cùng gia đình, không đón sinh nhật với những công việc bận rộn, mà là đón sinh nhật cùng với em. Đó là điều làm anh hạnh phúc.

Hôm nay là lần đầu tiên, anh sợ trên đường anh đi, sẽ lạc mất một người. Và người anh sợ lạc mất là em. Hãy nói với anh rằng, em sẽ không đi đâu cả.

Ngoài kia dòng đời xô bồ, và đây là lần đầu tiên anh nhận ra, cảm giác sợ lạc mất một người là như thế nào. Anh không phải là người hoàn hảo. Nhưng anh chắc rằng, sẽ thương em một cách trọn vẹn nhất. Và, chắc rằng, anh sẽ không để lạc mất em một lần nào đâu. Cô gái à.

Thương em.

Người con gái cuối cùng mà anh thương.