Say you wont let go.

Năm 18, anh đón sinh nhật cùng gia đình, má làm đồ ăn nhiều lắm, rồi bánh sinh nhật, rồi nước ngọt này kia, lúc đó anh còn mập lắm.

Năm 19, đó là một năm thật bận rộn, anh nhớ không lầm thì chiều 19,20 setup cho chương trình của thầy Lê Thẩm Dương tại đĩa bay, hôm nào cũng đến 22h. 21 thì chạy chương trình thật từ tờ mờ sáng đến nữa đêm. Sáng ngày 22 thì lại có kiểm tra môn gì đấy mà anh quên dòi, tối đến thì bị đám bạn bắt uống bia cho đến lúc sấp mặt. Và ngày hôm sau thì em cũng biết được kết quả rồi đấy, ngày hôm đó đúng chất là ngày ngủ của anh.

Năm 20, anh lại một lần nữa bộn bề với những công việc, những mối quan hệ ngoài xã hội, và cũng là năm mà những sự kiện xung quanh anh khiến anh buồn nhất. Đó có thể là một năm khá tệ đối với anh.

Năm 21, anh không đón sinh nhật cùng gia đình, không đón sinh nhật với những công việc bận rộn, mà là đón sinh nhật cùng với em. Đó là điều làm anh hạnh phúc.

Hôm nay là lần đầu tiên, anh sợ trên đường anh đi, sẽ lạc mất một người. Và người anh sợ lạc mất là em. Hãy nói với anh rằng, em sẽ không đi đâu cả.

Ngoài kia dòng đời xô bồ, và đây là lần đầu tiên anh nhận ra, cảm giác sợ lạc mất một người là như thế nào. Anh không phải là người hoàn hảo. Nhưng anh chắc rằng, sẽ thương em một cách trọn vẹn nhất. Và, chắc rằng, anh sẽ không để lạc mất em một lần nào đâu. Cô gái à.

Thương em.

Người con gái cuối cùng mà anh thương.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *