Không tựa.

Chàng trai đó, một gã đã từng lạnh lùng , cô đơn và làm bạn với bóng tối chẳng biết từ khi nào. Điều đó làm gã thấy hài lòng, đắm chìm trong bóng tối và nỗi cô đơn, nghe một vài bản nhạc rap buồn, rồi ngân nga vài điệu gã thích cùng với cây đàn trên tay. Đó là cách mà gã tận hưởng cuộc sống riêng của gã.

Phòng gã chưa bao giờ quá sáng, có lẽ chỉ là đủ ánh sáng để có thể đi lại, và di chuyển thuận tiện. Gã thích bóng tối đến nỗi rèm ở phòng gã sẽ không mở nếu gã k cần đọc gì đó. Một gã lạnh lùng, luôn hạnh phúc với cô đơn và bóng tối mà gã tự tạo ra, từ lâu, tim gã đã hóa thành đá. Gã không để ý mọi người nghĩ gì về gã, không để ý những chuyện người khác làm là gì, miễn sao rằng không ảnh hưởng đến gã. Cứ vậy, ngày qua ngày, gã cứ cố gắng làm những điều mà gã thích, cố gắng để đạt mục tiêu xa của gã trong cuộc sống, đôi lúc stress, gã lại bật nhạc lên ngân nga, viết gì đó rồi lại hút một điếu thuốc và lại tiếp tục tập trung vào những thứ gã làm. Cứ vậy, ngày qua ngày. Rồi một ngày, tim gã, trái tim từng tưởng chừng xé rách và đóng băng, lại một lần nữa được sưởi ấm, gã tự nhủ rằng, lần này, sẽ không bao giờ để tim phải đau nữa, và điều quan trọng hơn với gã, là không bao giờ để đánh mất, bất kỳ một ai nữa. Gã phải cố gắng, dù bất cứ giá nào, một gã lạnh lùng nhưng ấm áp. Cô đơn nhưng nhạy cảm. Mạnh miệng như yếu đuối. Với gã, điều tuyệt vời nhất có lẽ là được đồng hành, trải qua mọi khó khăn trong cuộc sống với người mà gã thương và là người thương gã. Nhưng nỗi đau, kinh nghiệm mà gã đã trải qua, có lẽ dùng để chăm sóc người sau cuối này. Chắc rằng, gã sẽ không để vụt mất hay không để lạc nhau bất cứ một lần nào nữa.

Gã không thể hình dung được, sẽ ra sao nếu một ngày người đó đi mất, sẽ ra sao nếu một ngày người đó không còn thương gã. Chắc là, gã sẽ không thể tin vào một ai nữa, sẽ không thể mở lòng một lần nữa, tim gã có lẽ sẽ rồi đóng băng mãi mất. Với gã, sẽ chẳng điều gì làm gã buồn, trừ gia đình và người gã thương. Về mặt xã hội, gã có thể là một con người lạnh lùng và lí trí. Nhưng, với một người nào đó, gã luôn là một đứa con nít, thèm khát được thương yêu, là một người có trái tim ấm áp, và luôn cố gắng để có thể được tương lai của gã và người đó.

Có những lần gã buồn, gã tổn thương, nhưng rồi, cũng qua đi, vì những chuyện đó không đáng, và sẽ không có gì ảnh hưởng đến được việc gã thương cô rất nhiều.

QUÁ KHỨ GIÚP TA HOÀN THIỆN HƠN Ở HIỆN TẠI VÀ VỮNG BƯỚC HƠN Ở TƯƠNG LAI.

Anh sẽ thương em, theo cách hoàn thiện nhất.

Hãy để sau này, có chúng ta của sau này. Cùng nhau, em nhé.

Ký ức ẩn mình.

17.02.2019.

3:30 PM: mắt e trợn tròn và nhìn vào điểm vô định, a vội bế e vô lề đường, cởi hết áo khoác và lắc nhẹ. Em tỉnh, chân em đau rát, em được đưa đi bệnh viện. Kiểm tra đầu và chân. Em không sao cả. Ngoại trừ việc không nhớ được việc xảy ra hiện tại và không thể nhớ, ” Anh là ai”.

Em ngồi sau cùng anh đi về, trên đường vẫn hỏi những câu hỏi mà em hỏi anh và Việt tại bệnh viện: ” Hôm nay là ngày mấy nhỉ? Chân t bị sao v? Sao nó lại chở t? Ủa, t là n.y nó lúc nào? .”…

Điều chỉ tưởng chừng chỉ xảy ra trong phim HQ , ngày hôm đó lại xảy ra với chúng ta. Em quên anh, quên đi cái cách mà e từng thương anh như thế nào. Quên đi mọi ký ức của chúng ta. Phải chăng, đó là điều quan trọng, và là ký ức làm não em mệt mỏi.

28.02.2019. Sau một ngày, em hồi phục lại, nhưng, anh vẫn chưa thể về trong ký ức của em. Anh cố chứng tỏ rằng, nhưng tình cảm là thứ không thể ép buộc. Hôm đó, anh đã rất sợ, sợ rằng một điều, em sẽ quên mất anh mãi mãi. Sợ rằng, vào thời điểm này, em sẽ không còn rung động lại với anh nữa, sợ rằng, e sẽ quên đi một người thương em nhiều nhường nào. Anh bộn bề với hàng tá suy nghĩ, buồn bả, hối hận, và rồi lại giá như, anh từng ước rằng, hôm đó em có thể giận anh nhiều thật nhiều, để không qua đón anh cùng đi, hôm đó, em có thể đi thẳng một mạch để gửi đồ cho chị mà không cần qua anh. Anh đã ước như vậy. Anh ước, anh tập trung phía trước để có thể xử lý kịp vào lúc đó, và điều anh ước lớn nhất là, ngày mai ngủ dậy, em có thể nhớ được anh. Anh đã gào thét trong những suy nghĩ của mình, rồi tiếng lòng cũng nấc lên thành tiếng, anh đã ôm chặt gối mà hét thật to và gào thật lớn. Anh chưa bao giờ cảm thấy bế tắc như lúc đó.

Có lẽ, đó là thử thách mà chúng ta phải vượt qua, có lẽ, đó là thử thách để anh xác định rõ em ở đâu trong anh. Em à, em quan trọng với a lắm đấy, chưa bao giờ, anh lại trầm ngâm và suy tư đến vậy. Chưa bao giờ, a cảm thấy bế tắc và suy sụp đến vậy.

01.03.2019. Bắt đầu buổi sáng trên giường với dòng tin nhắn của anh dành cho em. ” Dậy ăn sáng rồi nhớ uống thuốc nghe m” , a đã cố bình thường để sẵn sàng trở thành bạn và tán e lại từ đầu. Nhưng rồi, ngày hôm nay của anh như là mùa xuân về, như một điều gì đó, hạnh phúc mà anh không thể tả nỗi. Trả lời lại là ” A” , a vui lắm nhưng vẫn để chắc, a muốn biêt a là a hay là anh. Thế rồi, lại nhận được ” A ơi ” . Hôm nay, em nhớ lại rồi, nhớ lại mọi thứ về chúng ta. Cảm ơn em đã nhớ anh, cảm ơn em đã đưa dòng ký ức của chúng ta trở về, nó ẩn mình 2 ngày thôi nhưng chừng đó thời gian, anh cảm tưởng nó rất dài, rất dài em à.

Em à, anh cảm ơn em, về tất cả. Đừng bao giờ, quên anh nữa nhé.

Thương em.

Ký ức của tụi mình, a sẽ lưu lại ở đây, để khi a hay e mất trí còn có cái để đọc.

Cảm ơn em, cô gái của anh.

4823