Những ngày …

Cuộc sống thật lạ lùng em nhỉ. Chắc cũng vì những điều lạ lùng đấy mà chúng ta đã cùng nhau chăng? Gặp nhau khi cả 2 đều chai sạn, những cảm xúc hướng về sịnh bình yên. Chỉ là một điều gì đó lạ lùng mà anh không thể giải thích.

Những ngày hôm nay anh có những nỗi buồn man mác, nhưng anh cũng không thể xác định là buồn hay không. Chỉ như là chực chờ, chực chờ có một yếu tố nguy cơ nào đó xảy đến đẻ có thể khóc òa lên như một đứa trẻ. Có những ngày, lạ lùng như thế này em nhỉ.

Tim anh đã có nhiều vết thẹo, cũng vì những điều đấy mà từ bao giờ, mình lại nhạy cảm với tình cảm như thế này. Anh đã từng sợ, một ngày nào đó, em cũng sẽ như những người khác, nỗi sợ đó cx đã từng hiện hữu trong anh. Chỉ là đã từng mà thôi. Anh, một người ít hình dung tương lai của mình sẽ gắn bó với một ai đó, và cũng sẽ không có hình ảnh nào, về người anh muốn gắn bó. Nhưng đó cũng chỉ là anh của người trước, yêu cuồng si, vội vã trao đi tất cả những gì mình có, chỉ để nhận lại được một nhát dao dâm xé vào tâm can. Khi một người, mà anh nghĩ rằng luôn tin tưởng, lại có thể đâm anh một cách sau lưng một cách dễ dàng như vậy đó. Anh sợ điều đó lắm, nếu không muốn nói là anh không muốn tin một ai nữa. Và chắc điều đó sẽ luôn vậy nếu anh không gặp em.

Anh như con mọt rap và nhạc buồn. Lại cứ thích những bài rap buồn đến cách lạ lùng. lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn, cứ nghe rồi lại nghe. Chỉ là, vào những lúc như thế này, chỉ ước rằng, được ôm em thật chặt.  Chỉ là, anh lại có những ngày như vậy, như chẳng thể nói thành lời. Chỉ là, có những ngày như ngày hôm nay.

Em à, anh sẽ không để tim em thêm vết xước nào nữa đâu. Em đã chịu đựng đủ rồi. Cùng anh đến cuối nhé.

Trừ gia đình, và những gã bạn thân. Thì, ” A n h đ ế c h c ầ n g ì n h i ề u n g o à i e m”

Thương em, người con gái cuối cùng mà anh thương.

 

Chúng ta!

Có những ngày anh như vậy đấy. Hổn độn trong một mớ cảm xúc bủa vây.Nhưng rồi lại bừng tỉnh, và vui như chưa từng hổn độn chỉ bằng một cuộc điện thoại. Đôi lúc những thứ anh cần chỉ đơn giản vậy mà thôi. Anh là kẻ dễ dàng bỏ ngoài tai những lời thiên hạ, dễ dàng mặc kệ mọi thứ xung quanh, nhưng lại vô cùng nhạy cảm với những người anh thương và quý trọng. Đó lại là tật xấu của anh đấy. Anh xin lỗi vì hôm nay lại buồn rồi.

Bài viết này anh sẽ dành cho em. Người con gái mà anh thương.Khi nói về chuyện của hai đứa, anh và em cứ như là một điều gì đó được sắp đặt từ trước vậy. Chúng ta là những người đã trải qua nhiều thứ, gặp nhau, quen, thân và để ngày hôm nay, cả 2 đều chạm tim nhau cả. Để rồi chúng ta cùng nhau, ngày qua ngày, bình thản và không vội vàng. Anh định viết bài này, vào ngày mà tâm trạng phơi phới cơ, nhưng mà, đưa đẩy sao, anh lại viết nó vào ngày hnay. Chúng ta, không còn xa lạ với những hình ảnh xấu xí nhất của nhau, cũng không còn xa lạ với hình ảnh bê tha, say xỉn nữa. Có lẽ, chúng ta đã thấy những gì xấu nhất của nhau rồi. Thời gian trôi qua chầm chậm, nhưng chúng ta lại cứ ngỡ rằng, chúng ta đã thương nhau thật lâu từ trước rồi. Có lẽ, đó là lúc 2 trái tim cùng nhịp với nhau. Em biết không, anh mới phát hiện ra một điều thú vị, hôm nay là ngày 13. Vừa liếc xuống đồng hồ, là ngày 13 đó e à.Haha. Đọc đến đây chắc em lại nhớ lại khoảnh khắc đó đúng không. Đó có lẽ là khoảnh khắc anh sẽ nhớ mãi đến sau này. Đã có người vừa khóc rồi lại vừa cười vào ngày hôm đó đó. Cũng có người sốt sắn, lo lắng không biết làm như thế nào để vỗ về người kia. Có những điều lạ lùng, cứ trôi qua, ngày qua ngày, có những khó khăn, cứ dần đến, ngày qua ngày. Nhưng anh mong rằng em sẽ cùng anh vượt qua những khó khăn, và cảm nhận những điều lạ lùng đó nhé. Cùng nhau, hay chúng ta, là cụm từ anh thích thú đến lạ lùng. Chúng ta, hãy cứ cùng nhau như vậy, ngày qua ngày, đến mãi tận sau này em nhé. Chúng ta, hãy sống cuộc sống mà chúng ta hằng mơ ước, cố gắng thực hiện được tất cả những điều mong muốn. Chúng ta, hãy cùng nhau vượt qua những khó khăn phía trước, dẫu có xa cách về địa lý, hay khác biệt vè giờ sinh hoạt, thì len lỏi trong chúng ta, 2 con tim vẫn hướng về nhau đúng hog nào.

Như thế nào cũng được, chỉ cần cùng nhau là được.

Em à, anh thương em.

Người con gái cuối cùng anh thương.

 

 

 

.

20.10.2018

Ngày hôm nay, nhà anh không có hoa, không có đồ ăn, cũng không có gì cả. Chỉ là, những lời thầm thì của bản thân về điều mà mọi người trong gia đình đều mong muốn lúc này.

Con chúc má một ngày 20.10 thật vui vẻ má nha. Dù sao thì, chiều nay cũng là tin vui dành cho má, chứ không phải không có gì mới má nhỉ. Ba với má, đồng hành cùng nhau thật dài, má là người luôn muốn ba ăn được nhiều, và luôn là người chiều ba nhất. Khi nào, má cũng muốn nấu cho ba ăn cả. Có những điều, con muốn nói với ba má nhiều lắm, nhưng lại không thể thốt thành lời được.

Ngày hôm nay của con, đôi lúc chỉ muốn được chạy về, quây quần ăn uống cùng mọi người. Đôi lúc, chỉ muốn chạy về dành cho má một bông hoa. Thay vì vậy, sáng nay con dậy sớm lắm, ăn sáng rồi ghé chùa. Ngôi chùa mà năm ngoái con với chị 2 từng ghé. Và cũng là để nguyện xin cho ba tai qua nạn khỏi. Ngày hôm nay, con thèm đồ ăn của má nấu lắm. Rồi chiều, con lại cùng anh Ánh đi phát gạo, Có những người, cực khổ lắm má hì. Con thương ba má.

Hôm nay, anh chỉ muốn gặp và ôm em thật chặt. Anh thật là … chỉ là, có những lúc anh như thế này mà thôi. Có những ngày anh như thế này, đắm mình vào những bản nhạc buồn, khiến mình bận rộn với những công việc xung quanh. Thật lạ.  Hôm nay, anh có một tí ghen, một tí vui, một tí buồn. Cảm xúc thật lẫn lộn. Và điều duy nhất anh muốn làm, là chỉ muốn ôm em thật chặt.

Anh thương em.

Người con gái cuối cùng mà anh thương

 

E M Đ Ã L À M Ộ T P H Ầ N C U Ộ C S Ố N G C Ủ A A N H – Kẻ đánh cắp.

Có những ngày như hôm nay, bổng dưng anh chỉ ngồi một chổ, im lặng, đeo tai nghe và mở nhạc thật lớn. Đôi lúc, anh chỉ muốn nghĩ về điều gì đó, thật lâu và thật sâu!

Đôi lúc anh lại tìm câu trả lời cho bản thân, đôi lúc, lại không biết rằng bản thân đang nghĩ gì nữa. Anh muốn trọn vẹn, được gọi là từng khoảnh khắc từ việc thương em đến những cố gắng thường ngày. Anh, một người tin vào ngài mai, luôn nghĩ về ngày mai và cố gắng vì nó, nhưng lại không bao giờ sống vì ngài mai cả. Anh sống cho hiện tại, ngay giây phút anh còn đứng ở dây, anh mong sẽ toàn vẹn từng khoảnh khắc. Vì có lẽ, đâu ai biết được, ngày mai anh và mọi người sẽ ra sao?. Đôi lúc, anh lại buồn man mác vì điều gì đó nhưng rồi lại thích gặm chính nỗi buồn của mình. Mấy khi mình buồn nên cứ tận hưởng điều đó – Nỗi buồn, không làm anh bực tức, không làm anh khó chịu, nó chỉ làm anh bình tâm hơn và có những suy nghĩ về mọi thứ nhiều hơn. Có lẽ, anh lớn hơn cũng vì nó.

Anh mong rằng, có thể cùng em làm mọi thứ, đi đến muôn nơi, và ăn tất cả những món ăn mà bọn mình thích. Có người hỏi anh rằng, thương một người là như thế nào? 4 năm trước, anh sẽ trả lời rằng: Thương một người là muốn bên cạnh ngta, muốn ngta lo lắng, quan tâm mình, muốn ngta luôn nghĩ về mình, blah blah. Nhưng đó chỉ là 4 năm trước, cái lúc anh còn cấp 3 ý. Còn bây giờ anh sẽ trả lời rằng: ” Ừa, những thứ anh kể ở trên vẫn còn chứ, nhưng chỉ là ở dạng khác và cách nghĩ khác, không còn ích kỉ như lúc trước nữa đâu. Thương một người, đôi lúc nó đơn giản lắm, đơn giản đến nỗi, luyên thuyên với ng đó cả ngày, chia sẽ từng câu chuyện, từng vấn đề dù nhỏ nhặt trong cuộc sống, lại là điều làm mình vui cả ngày. Thương một người, là luôn nghĩ về người kia khi tâm tư không bận rộn, và luôn tranh thủ hay chạy đến ngay với họ khi không còn việc gì bận cả. Là cuộc gọi, tin nhắn, lời chúc ngủ ngon vào cuối ngày. Là chấp nhận thói quen, tật xấu của họ. Là sự hạnh phúc khi được người kia nhờ làm một việc gì đó. Anh vẫn nhớ cái cảm giác lúc ba mẹ cười vì mình, hạnh phúc vì mình và tự hào vì mình. Thì cái cảm giác khi được nghe câu nói ” t thương m” cũng hạnh phúc như vậy đó. Với anh, thương không cần phải làm điều gì to tát cho nhau cả, chỉ là cùng nhau từng ngày là đủ. Thương là cho phép người khác, bước vào cuộc sống của bản thân, là cho phép người kia cùng mình làm mọi thứ, là những lúc nghĩ về người ta nhưng không được ở bên thì lại buồn man mác nhưng rồi đó lại là nguồn động lực lớn cho ngày hôm sau. Thương là vậy đó, chỉ là cho phép người kia, cùng mình trải qua những ngày của cuộc sống, đôi lúc chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng cũng không kém những lúc thật lãng mạng, giận hờn, buồn rầu, cũng để suy nghĩ, hiểu và thương nhau hơn chứ không phải là lí do để rồi lạc mất nhau. Và điều cuối, mùi của người ta là thứ mùi mà mình sẽ thích nhất trên tg này.

Này, nếu ai đó không phải em đọc được thì không cần đọc đoạn này đâu nhé, còn nếu em đọc đến đoạn này, thì anh sẽ nói với em rằng : ” Với anh, em luôn là cô gái mạnh mẻ, nhưng mạnh mẽ đến đâu đi nữa thì cũng sẽ có những phút yếu đuối, thì những phút đó, đừng gồng với anh làm gì nhé, anh ở đây, là để cho em tựa mà. Còn nữa, lớn rồi nên có những việc tự làm được, nhưng những câu nói như, t lo được, t tự làm được, không giúp em trở nên mạnh mẽ hơn đâu. Chỉ là anh muốn được cùng em vào những lúc anh có thời gian như thế này. Ngồi lặng bên em, cũng đủ làm anh vui rồi.”

Có những ngày, anh chỉ muốn ôm em thật chặt, để quẳng đi bao mệt mỏi của một ngày. Thật đó!

Anh thương em , 4823 à.

Thương em. – người con gái cuối cùng mà anh thương.

 

Say you wont let go.

Năm 18, anh đón sinh nhật cùng gia đình, má làm đồ ăn nhiều lắm, rồi bánh sinh nhật, rồi nước ngọt này kia, lúc đó anh còn mập lắm.

Năm 19, đó là một năm thật bận rộn, anh nhớ không lầm thì chiều 19,20 setup cho chương trình của thầy Lê Thẩm Dương tại đĩa bay, hôm nào cũng đến 22h. 21 thì chạy chương trình thật từ tờ mờ sáng đến nữa đêm. Sáng ngày 22 thì lại có kiểm tra môn gì đấy mà anh quên dòi, tối đến thì bị đám bạn bắt uống bia cho đến lúc sấp mặt. Và ngày hôm sau thì em cũng biết được kết quả rồi đấy, ngày hôm đó đúng chất là ngày ngủ của anh.

Năm 20, anh lại một lần nữa bộn bề với những công việc, những mối quan hệ ngoài xã hội, và cũng là năm mà những sự kiện xung quanh anh khiến anh buồn nhất. Đó có thể là một năm khá tệ đối với anh.

Năm 21, anh không đón sinh nhật cùng gia đình, không đón sinh nhật với những công việc bận rộn, mà là đón sinh nhật cùng với em. Đó là điều làm anh hạnh phúc.

Hôm nay là lần đầu tiên, anh sợ trên đường anh đi, sẽ lạc mất một người. Và người anh sợ lạc mất là em. Hãy nói với anh rằng, em sẽ không đi đâu cả.

Ngoài kia dòng đời xô bồ, và đây là lần đầu tiên anh nhận ra, cảm giác sợ lạc mất một người là như thế nào. Anh không phải là người hoàn hảo. Nhưng anh chắc rằng, sẽ thương em một cách trọn vẹn nhất. Và, chắc rằng, anh sẽ không để lạc mất em một lần nào đâu. Cô gái à.

Thương em.

Người con gái cuối cùng mà anh thương.

Quán quen tại một địa điểm lạ !

2:51 PM – 07.03.2018 – Tổ Cafe – 46 Ngô Gia Tự – Đà Nẵng.

Tổ Cafe – Cái nơi mà bản thân anh thích ngồi nhất, vào lúc áp lực, stress, hay kể cả những lúc rãnh rỗi và chỉ muốn lặng nhìn cuộc sống dần trôi. Từ năm nhất đại học đến giờ đã đi không biết bao nhiêu quán cafe, lê lết hết chổ này đến chổ khác. Nhưng phải công nhận một điều rằng, ở đây là nơi mà bản thân thích lui đến nhất – cũng có lẽ là giống với cái tên của nó ” Tổ ” – cứ làm mình muốn bay về đó thôi. Nhưng cách đây vài tháng, nó có bị đập, và cái cảm giác cái nơi mà gắn bó với bản thân, dù có chuyện gì cũng ngồi ở đó để suy nghĩ biến mất, tự dưng lại cảm thấy hụt hẫn và có chút gì đó đượm buồn. Quán quen của anh giờ đã đi đâu rồi?

Và rồi, một hôm lướt story thì lại thấy được một vài bạn checking ở Tổ cafe. Cái cảm giác sung sướng, náo nức ở đâu tự nhiên lại tuôn ra, cứ như là vớ được vàng vậy. Và đây có lẽ là nơi gắn bó với anh từ lâu nay đến hiện tại và mãi sau này nữa. Rất thích cái không gian ở đây, rất thích đồ uống ở đây, rất thích những bản nhạc được phát lên từ đây.

Đó là quán quen của anh đó, là cái quán mà có chuyện gì anh cũng tìm đến, là cái quán mà hễ rãnh là anh thăm.

Sau này, em về chung nhà với anh thì anh sẽ dắt em đến những nơi quen thuộc của anh mà ra mắt nhé. Và em cũng vậy, hãy dắt anh đến những nơi quen thuộc của em và ra mắt anh với nó nhé. Bây giờ, anh phải học để ngày mai có thể thi thật tốt rồi. Vì tương lai mà. Sau này, em chỉ cần nắm tay anh thôi, còn mọi thứ, cứ để anh lo nhé. <3